<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/platform.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar/4946701907732375184?origin\x3dhttp://gonnabeloved.blogspot.com', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script>


↓ Click to see page views

REMEMBER ME?


"Ở đâu đó giữa "chưa đủ" và "không có tí gì". Tớ vẫn luôn thèm được yêu. Dù chỉ một lần thôi. Tớ muốn biết được yêu đầy phần mình nó ra sao, đầy đến mức không thể chịu được nữa ấy. Chỉ một lần thôi. Nhưng họ chưa bao giờ cho tớ cái đó. Chưa bao giờ, dù chỉ một lần..."




By post:Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần/ Tại sao phải là cái gì đó?/ I just hate/ The only exception - Paramore/ My sassy girl (2008) quotes/ A Chance of Sunshine/

By Month: / March 2010 / July 2010 / August 2010
Chán
Monday, July 26, 2010 9:26 PM

Music : Show me the meaning of being loney

Vấn đề học hè.

Tiếng Anh : vẫn thế
Văn : vẫn thế
Toán : bắt đầu thấy sợ gần bằng Hóa
Hóa : rất sợ
Lý : rất sợ!

Vấn đề là mình có quá nhiều thời gian thừa (đừng khuyên mình làm việc nhà, vô ích), nên đâm ra cảm thấy trống trải hầu hết mọi lúc, mọi nơi. Muốn có vẻ bận rộn một chút, bận rộn với học hành chẳng hạn. Cũng phải gọi là cùng đường lắm rồi nên mới nghĩ đến chuyện "mượn sách vở giải sầu". Vậy mà cứ nhìn thấy số má và công thức là đầu óc lại quay cuồng cả lên, theo nghĩa đen luôn đấy. Sáng nay đi học thêm 2 tiếng mà cứ tưởng 2 vạn năm chứ, dài lê thê. Nghe giảng bao nhiêu cũng chẳng hiểu, mặc dù mình ko nói chuyện, ko làm việc riêng nhưng hình như não bộ của mình từ chối tiếp nhân thông tin. Mình thực sự ko có duyên hay tài năng với mấy thứ khoa học tự nhiên!(chuyện này ko phải bàn cãi, nhờ?)

Ôi lại thấy thế này, thế nọ, lại thấy chán-tất-cả!

Phải công nhận cái cảm giác này khó chịu thật! Cái cảm giác luôn thấy lạc lõng, bất cứ là ở nhà hay ở trường, cũng đều như nhau. Cảm giác mà bản thân cũng ko biết mình thuộc về đâu, thuộc về cái gì. Cảm giác bức bối, khó chịu. Cảm thấy mình và mọi người ko giống nhau, ko thể hợp được suy nghĩ của nhau...

Mấy ngày rồi bỏ ăn tối, cơm trắng và thịt thật là nhạt quá đi. Ăn mì thôi, hê hê.