Chị cũng từng yêu anh ấy như em
Thursday, August 26, 2010 3:09 PM

Chị cũng từng yêu anh ấy như em
Chỉ có khác chị là người đến trước
Khóc làm chi em cho má hồng thấm ướt
Anh ấy vụng về chẳng biết dỗ dành đâu
Có một thời chị cũng thích giận nhau
Để đo hết thương yêu theo chiều dài giận dỗi
Để một lần chị vô tình mắc lỗi
Một lần thôi, thế rồi mãi mãi xa
Biết nói gì về tất cả đã qua
Chị là quá khứ hôm qua - Em là hôm nay hiện tại
Biết chẳng thể thêm một lần yêu lại
Nhưng chị vẫn xót lòng khi đối diện tình em
Em đã có cái bấy lâu chị khát thèm
Tuổi trẻ hồn nhiên, gót chân mềm mới lạ
Rồi có một chiều đông cây thay lá
Voan áo cô dâu bay ngợp trước hiên nhà
Rồi vô tình chị giả bộ bước qua
Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể
Em đứng quay ngang rồi cau mày như thể
Chị ấy kia kìa, chị ấy cũng đến xem ...
Phố cũ, cơn mưa cũ, ướt mèm..
sưu tầm
Labels: thơ
Ích kỉ à? Tôi thấy ổn.
Wednesday, August 25, 2010 1:10 PM

Tính ích kỉ... là một người tình trung thành mà cả đời này sẽ không bao giờ bỏ bạn một mình.
Và đó là cách tốt nhất để bảo vệ chính mình khỏi đau đớn, tôi nghĩ thế đấy.
Cứ thử nghĩ mà xem, nếu bạn trót yêu thương ai đó quá nhiều... chắc gì bạn đã được nhận lại đúng những gì mình đã cho đi. Bạn sẽ buồn vì người đó dửng dưng, buồn vì mình chẳng được đoái hoài. Nhưng phiền toái hơn, bạn sẽ lại buồn, chỉ vì người đó buồn. Bạn sẽ buồn một nỗi buồn không phải của mình.
Đừng bảo tôi ấu trĩ khi đòi hỏi phải được nhận lại những gì mình đã cho đi. Tôi thậm chỉ còn đòi nhiều hơn thế. Có thể tôi ấu trĩ, nhưng sẽ không ngu xuẩn biến mình thành thần thánh đầy tình thương để rồi sau đó sẽ ôm những nỗi buồn hay uất ức một mình.
Hãy cố gắng ích kỉ khi còn có thể. Cứ ích kỉ ôm tình cảm một mình, ích kỉ bảo vệ chính trái tim mình, đâu có gì là sai trái.
Có một nỗi sợ mơ hồ... Sợ khi mình lỡ sa vào một thứ tình cảm nào đó, thì mỗi ngày nó cứ lớn, lớn mãi, đến nỗi không kiểm soát được. Rồi mình sẽ chấp nhận hi sinh, sẽ chấp nhận thua thiệt để đối phương được vui vẻ. Đấy là khi tôi tự làm đau chính mình. Mà tôi thì không muốn như vậy. Nói gì đến việc sẵn sàng mở rộng lòng để chào đón bóng hình của một người xa lạ. Có thể lúc đầu sẽ là yêu thương, nhưng không có gì là mãi mãi. Yêu thương nhiều đến mấy rồi cũng sẽ đi cùng bất hanh và đau khổ.
Có nhiều người trách tôi ích kỉ quá, rằng không chịu yêu thương người khác hơn, rằng không chịu mở lòng cho mọi người xung quanh. Nhưng mở rộng bao nhiêu, là đón bấy nhiêu nguy hiểm trong tình cảm.
Mặc dù có là hèn nhát, nhưng tôi chấp nhận làm kẻ ích kỉ để yêu thương chính mình.
Thật ra thì tôi vẫn đợi và vẫn tin, rằng có một ngày sẽ có một người đến. Một người đủ để tôi thấy rằng trên đời này có thứ còn quan trọng hơn bản thân mình. Người nào đó có đủ sức mạnh để xua đuổi người tình ích kỉ xấu xa.
Nhưng hi vọng đó, quá là mong manh...
It's right!
Tuesday, August 24, 2010 7:55 PM

Labels: photos story
the child
Friday, August 20, 2010 12:09 PM

I thought I'd never cry but not, it happened and I couldn't help
Labels: photos story
Không có cơ hội để nói.
Tuesday, August 17, 2010 9:36 PMĐôi khi cần một ai đó ăn tối cùng, rằng không cần nói chuyện hay nhìn vào mắt nhau, rằng chỉ cần gắp cho một cọng rau thôi, thì cũng thấy cảm động rồi.
Đôi khi mong muốn có ai đó sống xa mình, gọi điện hoặc nhắn tin nhắc mình dậy đúng giờ. Rằng người đó tình nguyện làm chiếc đồng hồ báo thức mà không chút phàn nàn.
Đôi khi cầu khẩn cuộc sống nên có một chút phép màu để cho sự việc logic hơn, rằng khi mình buồn thì tự nhiên sẽ có người xuất hiện, không hỏi han lí do, không cần phải biết nỗi buồn, chỉ cần vô tình khiến mình bật cười, và rồi có thể quên hết mọi thứ.
Đôi khi cũng chỉ cần ngồi bên cạnh nhau và im lặng.
Và khi đó, người ta có thể hiểu nhau, thấy được nỗi buồn trong ánh mắt, thấy được nỗi buồn trong hơi thở, đọc được suy nghĩ và hiểu được trái tim của người đó. Rằng lúc đấy, con người ta sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa. Rằng sẽ có được một khoảnh khắc an ủi, tuy ngắn ngủi nhưng cần thiết.
Rằng mình cô đơn, nhưng không hề cô độc.
Rằng ở đâu đó, có thể là xa xôi hay gần gũi, cũng sẽ có một người giống ta. Sẽ có một người không cần phải nghe cũng sẽ cảm được cái thứ tình sắt đá trong trái tim này. Rằng ở đâu đó có một người giống ta.
The stuffs I have been searching for
Saturday, August 14, 2010 9:07 PM




Labels: stuff
Suy nghĩ của tôi
5:02 PM
Chỉ là những suy nghĩ...
cứ lởn vởn trong đầu,
bất chợt,
nhưng ào ạt.

1. Đôi khi chúng ta cần có ai đó nói với mình rằng họ cần ta trong cuộc đời này, rằng nếu một ngày ta biến mất, thì cuộc sống của họ vẫn đơn giản là tiếp tục nhưng sẽ không bao giờ như nó đã từng. Đôi khi chúng ta chỉ muốn mình được hiện hữu hơn một chút.
2. Làm sao những bài hát này có thể buồn bã đến vậy? Chúng thậm chí còn khiến ta xúc động hơn những lời ngọt ngào người ta thường nói, còn nhức nhối hơn bất cứ nỗi đau nào, và còn "thật" hơn cả chúng ta nữa.
3. Nếu bạn nghĩ rằng mình sắp khóc đến nơi... hãy ngước lên nhìn bầu trời kia, hoặc đơn giản chỉ hướng ánh nhìn vào một chiếc bóng đèn, dù rực rỡ hay heo hắt, thì những giọt nước mắt nặng trĩu kia có thể sẽ đọng lại ở đâu đó và ngừng rơi.
4. Tôi không muốn quay lưng nhìn lại một lần. Bởi tôi không dám thừa nhận rằng mình đã bỏ lỡ một thứ quá tốt đẹp mà trước đó chưa kịp nhận ra. Chỉ là tôi không muốn mình phải mang bất cứ niềm ân hận nào.
Labels: my mind
Hạnh phúc là gì?
Thursday, August 12, 2010 9:45 PM

Hạnh phúc, nghĩa là một cuộc đời không bao giờ phải cảm thấy rằng, thực ra ta chỉ có một mình.Đọc được câu này ở đâu đấy cũng ko nhớ rõ nhưng rất tâm đắc, đọc một lần là nhớ luôn.Thế mới thấy mong muốn được yêu thương, được sẻ chia của con người mãnh liệt thế nào. Mong muốn tìm được một người giống mình là quá khó và xót xa.
Sống hết cuộc đời, chỉ mong nắm được hạnh phúc một lần.
Labels: quotes
Waiting - Norah Jones
Tuesday, August 10, 2010 1:34 PM
Hush now watch the stars fall
into a fire wall
I am waiting here
waiting for you to come home
Sinking embers glow
Melting icy snow
I am waiting here,
waiting for you to come home
And I watch them burn
when will I ever learn
If I wait it doesn't mean
you will return
(repeat)
Now all the stars have gone
faded into cracks of dawn
and I'm still waiting here
waiting for you to come home
I'm waiting here
Waiting for you to come home
Lặng im ngắm những ngôi sao rơi xuống bức tường lửa
Tôi đang đợi, đợi người trở về
Lấp lánh những tàn tro đang rơi
Làm tan chảy cả băng tuyết lạnh giá
Tôi đang đợi, đợi người trở về
Và tôi nhìn chúng cháy rụi
Đến khi nào tôi mới học được rằng
Kể cả nếu tôi đợi, chưa chắc người sẽ về
Lúc này những vì sao đã bay đi mất rồi
Bình mình đang hé dần
Và tôi vẫn đợi, đợi người trở về
Và tôi vẫn đang đợi, đợi người trở về...
Có nhiều người cứ nghêu ngao hát mãi khúc ca đợi chờ, mặc dù biết kết quả sẽ ko như mong đợi. Vì người ta muốn làm điều người ta muốn, vì người ta muốn chờ người người ta yêu, muốn yêu một tình mà người ta thật sự yêu.
Thích bài hát này, nên dịch lời đại.
Nhặt nhạnh.
Saturday, August 7, 2010 1:56 PM

Đây là đoạn mình ưng nhất trong cả cuốn sách. Ngôn từ đơn giản, dễ hiểu thôi nhưng vẽ nên rất rõ nỗi sợ mơ hồ của tất cả mọi người. Nỗi sợ tình yêu. Thật ra đâu có ai sợ yêu, vì người ta nói tình yêu là mật ngọt. Mà người ta sợ biết đâu có một ngày khi người yêu bỏ ta lại, khi tình còn mà người đã đi.
Và khi người ta hiểu ra rằng tình cảm với người kia sẽ chiếm một vị trí không hề ngờ tới trong cuộc đời mình, những nỗi sợ đầu tiên ập tới: sợ người kia sẽ bỏ đi vào buổi sáng khi thức dậy, rằng người ấy không gọi lại, sợ phải đơn giản tự thú nhận với mình rằng bắt đâu yêu là có nghĩa đã trở nên phụ thuộc, ngay cả đối với những kẻ cứng đầu nhất. (Em ở đâu? - Marc Levy)
Nỗi sợ bị bỏ rơi là nỗi sợ ghê gớm nhất, là nỗi sợ cô đơn nhất.
Labels: books, nhặt nhạnh, quotes, sợ
Random
Thursday, August 5, 2010 11:06 PM
Đó là cái thế giới gì vậy? Đây là câu hỏi cứ túc trực trong đầu tôi khi tôi cố hiểu về thế giới của một người khác. Tôi ko cảm thấy an tòan khi bước vào thế giới của họ, thậm chí có chút lo sợ. Cái cảnh một mình đứng ngoài đường lúc sẩm tối, chờ đợi một ai đó làm tôi sợ hãi vô cùng. Nó gợi tôi nhớ đến một vài kí ức từ thời mình còn bé tí tẹo, ko đẹp đẽ chút nào.Đã xem xong Coraline, và thích bộ phim đấy lắm. Cái cô đơn của một đứa trẻ sao mà đau buồn thế. Cái cô đơn khi bị nhốt trong nhà với bố mẹ đang bận rộn. Cái cô đơn khi phải chấp nhận những thay đổi bất ngờ mà ko hề có quyền phản kháng. Cái cô đơn khi sợ hãi vô cùng nhưng nhìn lại ko thấy ai bên cạnh. Lặng người khi xem đến cảnh cô bé con lủi thủi đắp chăn và gối thành hình nộm bố mẹ để xóa đi cái u ám trong lòng. Và rồi là bật khóc nức nở... nhưng vẫn trong cô đơn.
Nếu tôi là đứa trẻ đó, tôi sẽ chọn ở lại thế giới của mẹ kia. Thế giới với bàn ăn tối thơm phức thịt gà quay, với mẹ ngọt ngào, bố ân cần và cả một khu vườn hạnh phúc.
Tôi có thể sẽ ngu ngốc đánh đổi đôi mắt của mình để lấy một chút hạnh phúc đầm ấm. Mắt ko thấy thì tim ko đau, âu đó cũng là một cách để bảo vệ chính mình.