Ích kỉ à? Tôi thấy ổn.
Wednesday, August 25, 2010 1:10 PM

Tính ích kỉ... là một người tình trung thành mà cả đời này sẽ không bao giờ bỏ bạn một mình.
Và đó là cách tốt nhất để bảo vệ chính mình khỏi đau đớn, tôi nghĩ thế đấy.
Cứ thử nghĩ mà xem, nếu bạn trót yêu thương ai đó quá nhiều... chắc gì bạn đã được nhận lại đúng những gì mình đã cho đi. Bạn sẽ buồn vì người đó dửng dưng, buồn vì mình chẳng được đoái hoài. Nhưng phiền toái hơn, bạn sẽ lại buồn, chỉ vì người đó buồn. Bạn sẽ buồn một nỗi buồn không phải của mình.
Đừng bảo tôi ấu trĩ khi đòi hỏi phải được nhận lại những gì mình đã cho đi. Tôi thậm chỉ còn đòi nhiều hơn thế. Có thể tôi ấu trĩ, nhưng sẽ không ngu xuẩn biến mình thành thần thánh đầy tình thương để rồi sau đó sẽ ôm những nỗi buồn hay uất ức một mình.
Hãy cố gắng ích kỉ khi còn có thể. Cứ ích kỉ ôm tình cảm một mình, ích kỉ bảo vệ chính trái tim mình, đâu có gì là sai trái.
Có một nỗi sợ mơ hồ... Sợ khi mình lỡ sa vào một thứ tình cảm nào đó, thì mỗi ngày nó cứ lớn, lớn mãi, đến nỗi không kiểm soát được. Rồi mình sẽ chấp nhận hi sinh, sẽ chấp nhận thua thiệt để đối phương được vui vẻ. Đấy là khi tôi tự làm đau chính mình. Mà tôi thì không muốn như vậy. Nói gì đến việc sẵn sàng mở rộng lòng để chào đón bóng hình của một người xa lạ. Có thể lúc đầu sẽ là yêu thương, nhưng không có gì là mãi mãi. Yêu thương nhiều đến mấy rồi cũng sẽ đi cùng bất hanh và đau khổ.
Có nhiều người trách tôi ích kỉ quá, rằng không chịu yêu thương người khác hơn, rằng không chịu mở lòng cho mọi người xung quanh. Nhưng mở rộng bao nhiêu, là đón bấy nhiêu nguy hiểm trong tình cảm.
Mặc dù có là hèn nhát, nhưng tôi chấp nhận làm kẻ ích kỉ để yêu thương chính mình.
Thật ra thì tôi vẫn đợi và vẫn tin, rằng có một ngày sẽ có một người đến. Một người đủ để tôi thấy rằng trên đời này có thứ còn quan trọng hơn bản thân mình. Người nào đó có đủ sức mạnh để xua đuổi người tình ích kỉ xấu xa.
Nhưng hi vọng đó, quá là mong manh...