Random
Thursday, August 5, 2010 11:06 PM
Đó là cái thế giới gì vậy? Đây là câu hỏi cứ túc trực trong đầu tôi khi tôi cố hiểu về thế giới của một người khác. Tôi ko cảm thấy an tòan khi bước vào thế giới của họ, thậm chí có chút lo sợ. Cái cảnh một mình đứng ngoài đường lúc sẩm tối, chờ đợi một ai đó làm tôi sợ hãi vô cùng. Nó gợi tôi nhớ đến một vài kí ức từ thời mình còn bé tí tẹo, ko đẹp đẽ chút nào.Đã xem xong Coraline, và thích bộ phim đấy lắm. Cái cô đơn của một đứa trẻ sao mà đau buồn thế. Cái cô đơn khi bị nhốt trong nhà với bố mẹ đang bận rộn. Cái cô đơn khi phải chấp nhận những thay đổi bất ngờ mà ko hề có quyền phản kháng. Cái cô đơn khi sợ hãi vô cùng nhưng nhìn lại ko thấy ai bên cạnh. Lặng người khi xem đến cảnh cô bé con lủi thủi đắp chăn và gối thành hình nộm bố mẹ để xóa đi cái u ám trong lòng. Và rồi là bật khóc nức nở... nhưng vẫn trong cô đơn.
Nếu tôi là đứa trẻ đó, tôi sẽ chọn ở lại thế giới của mẹ kia. Thế giới với bàn ăn tối thơm phức thịt gà quay, với mẹ ngọt ngào, bố ân cần và cả một khu vườn hạnh phúc.
Tôi có thể sẽ ngu ngốc đánh đổi đôi mắt của mình để lấy một chút hạnh phúc đầm ấm. Mắt ko thấy thì tim ko đau, âu đó cũng là một cách để bảo vệ chính mình.