<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/platform.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar/4946701907732375184?origin\x3dhttp://gonnabeloved.blogspot.com', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script>


↓ Click to see page views

REMEMBER ME?


"Ở đâu đó giữa "chưa đủ" và "không có tí gì". Tớ vẫn luôn thèm được yêu. Dù chỉ một lần thôi. Tớ muốn biết được yêu đầy phần mình nó ra sao, đầy đến mức không thể chịu được nữa ấy. Chỉ một lần thôi. Nhưng họ chưa bao giờ cho tớ cái đó. Chưa bao giờ, dù chỉ một lần..."




By post:Chán/ Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần/ Tại sao phải là cái gì đó?/ I just hate/ The only exception - Paramore/ My sassy girl (2008) quotes/ A Chance of Sunshine/

By Month: / March 2010 / July 2010 / August 2010
Nhà mình
Wednesday, July 28, 2010 12:23 PM

Thỉnh thỏang nghe bố tâm sự giãi lòng một, hai câu cũng thấy buồn buồn. Bố bảo chỉ mong cho hai đứa con gái học hành tử tế, ngoan ngoãn thì cái gì bố cũng chiều. Nhiều lúc muốn nghỉ ngơi nhưng ko dám, vì chưa an tâm với hai đứa. Cuộc đời bây giờ chẳng còn ai, chỉ còn mấy đứa con.

Nói chung là con thấy thương bố, vì thực ra bố cũng rất cô đơn. Bà cũng thế, dạo này bà toàn ăn cơm một mình. Nhà mình chẳng còn thiết tha dọn mân, dọn đũa nữa, ai biết việc người nấy. Bát đĩa ai ăn xong cũng tự rửa, ko phải rách việc đến người khác.

Nhiều lúc cũng muốn ngoan ngoãn, đổi tính đổi nết. Cũng muốn mình sống tình cảm hơn một tí, nhưng mà rất khó. Nhìn đâu cũng thấy quạnh hiu. Lòng chúng ta, mỗi người đều rất trống vắng, vậy mà cũng chẳng thể lấp đầy cho nhau.

Ai cũng biết trong lòng mình muốn gì, một mái ấm gia đình, ko hơn ko kém. Nhưng nghĩ lại, việc kiếm tiền và tiêu tiền còn dễ hơn nhiều. Cứ lao vào công việc và những thứ phù phiếm khác, hòng mong lấp đầy lỗ hổng trong tim mà có ngờ đâu càng ngày nó càng lan rộng.

Bây giờ, chúng ta đã là nô lệ của sự cô đơn rồi.

Hơn lúc nào hết, cảm thấy khinh bỉ và ghét cay đắng những kẻ phản bội. Nói đi là đi, nói bỏ là bỏ, để lại tất cả lỗi lầm và hậu quả sau lưng cho người khác gánh chịu.

Buồn, rất buồn.