<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/platform.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar/4946701907732375184?origin\x3dhttp://gonnabeloved.blogspot.com', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script>


↓ Click to see page views

REMEMBER ME?


"Ở đâu đó giữa "chưa đủ" và "không có tí gì". Tớ vẫn luôn thèm được yêu. Dù chỉ một lần thôi. Tớ muốn biết được yêu đầy phần mình nó ra sao, đầy đến mức không thể chịu được nữa ấy. Chỉ một lần thôi. Nhưng họ chưa bao giờ cho tớ cái đó. Chưa bao giờ, dù chỉ một lần..."




By post:Chị cũng từng yêu anh ấy như em/ Ích kỉ à? Tôi thấy ổn./ It's right!/ the child/ Không có cơ hội để nói./ The stuffs I have been searching for/ Suy nghĩ của tôi/ Hạnh phúc là gì?/ Waiting - Norah Jones/ Nhặt nhạnh./

By Month: / March 2010 / July 2010 / August 2010
Biển vắng - Trịnh Thanh Sơn
Thursday, July 29, 2010 3:28 PM


Rơi chiều vàng, ngơ ngác sóng
xin đừng dối chi chân trời
Anh ngồi im lìm chiếc bóng
chén này mình với biển thôi


Một cộng với một thành đôi
Anh cộng cô đơn thành biển
Nắng tắt mà người không đến
Anh ngồi rót biển vào chai

Labels: ,


Nhà mình
Wednesday, July 28, 2010 12:23 PM

Thỉnh thỏang nghe bố tâm sự giãi lòng một, hai câu cũng thấy buồn buồn. Bố bảo chỉ mong cho hai đứa con gái học hành tử tế, ngoan ngoãn thì cái gì bố cũng chiều. Nhiều lúc muốn nghỉ ngơi nhưng ko dám, vì chưa an tâm với hai đứa. Cuộc đời bây giờ chẳng còn ai, chỉ còn mấy đứa con.

Nói chung là con thấy thương bố, vì thực ra bố cũng rất cô đơn. Bà cũng thế, dạo này bà toàn ăn cơm một mình. Nhà mình chẳng còn thiết tha dọn mân, dọn đũa nữa, ai biết việc người nấy. Bát đĩa ai ăn xong cũng tự rửa, ko phải rách việc đến người khác.

Nhiều lúc cũng muốn ngoan ngoãn, đổi tính đổi nết. Cũng muốn mình sống tình cảm hơn một tí, nhưng mà rất khó. Nhìn đâu cũng thấy quạnh hiu. Lòng chúng ta, mỗi người đều rất trống vắng, vậy mà cũng chẳng thể lấp đầy cho nhau.

Ai cũng biết trong lòng mình muốn gì, một mái ấm gia đình, ko hơn ko kém. Nhưng nghĩ lại, việc kiếm tiền và tiêu tiền còn dễ hơn nhiều. Cứ lao vào công việc và những thứ phù phiếm khác, hòng mong lấp đầy lỗ hổng trong tim mà có ngờ đâu càng ngày nó càng lan rộng.

Bây giờ, chúng ta đã là nô lệ của sự cô đơn rồi.

Hơn lúc nào hết, cảm thấy khinh bỉ và ghét cay đắng những kẻ phản bội. Nói đi là đi, nói bỏ là bỏ, để lại tất cả lỗi lầm và hậu quả sau lưng cho người khác gánh chịu.

Buồn, rất buồn.

Chán
Monday, July 26, 2010 9:26 PM

Music : Show me the meaning of being loney

Vấn đề học hè.

Tiếng Anh : vẫn thế
Văn : vẫn thế
Toán : bắt đầu thấy sợ gần bằng Hóa
Hóa : rất sợ
Lý : rất sợ!

Vấn đề là mình có quá nhiều thời gian thừa (đừng khuyên mình làm việc nhà, vô ích), nên đâm ra cảm thấy trống trải hầu hết mọi lúc, mọi nơi. Muốn có vẻ bận rộn một chút, bận rộn với học hành chẳng hạn. Cũng phải gọi là cùng đường lắm rồi nên mới nghĩ đến chuyện "mượn sách vở giải sầu". Vậy mà cứ nhìn thấy số má và công thức là đầu óc lại quay cuồng cả lên, theo nghĩa đen luôn đấy. Sáng nay đi học thêm 2 tiếng mà cứ tưởng 2 vạn năm chứ, dài lê thê. Nghe giảng bao nhiêu cũng chẳng hiểu, mặc dù mình ko nói chuyện, ko làm việc riêng nhưng hình như não bộ của mình từ chối tiếp nhân thông tin. Mình thực sự ko có duyên hay tài năng với mấy thứ khoa học tự nhiên!(chuyện này ko phải bàn cãi, nhờ?)

Ôi lại thấy thế này, thế nọ, lại thấy chán-tất-cả!

Phải công nhận cái cảm giác này khó chịu thật! Cái cảm giác luôn thấy lạc lõng, bất cứ là ở nhà hay ở trường, cũng đều như nhau. Cảm giác mà bản thân cũng ko biết mình thuộc về đâu, thuộc về cái gì. Cảm giác bức bối, khó chịu. Cảm thấy mình và mọi người ko giống nhau, ko thể hợp được suy nghĩ của nhau...

Mấy ngày rồi bỏ ăn tối, cơm trắng và thịt thật là nhạt quá đi. Ăn mì thôi, hê hê.

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần
Saturday, July 24, 2010 10:06 PM


Mỗi truyện ngắn nho nhỏ trong Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ vừa là một truyện ngắn tặng bạn đọc trẻ thơ, lại vừa là một truyện ngắn dành cho người lớn. Bởi chúng có nhiều tầng nghĩa, giàu chất thơ, và có lẽ bởi cả tác phẩm chính là kết quả cái nhìn độc đáo của một chủ thể thi sĩ viết văn xuôi với động thái đắm đuối nhị nguyên rất mới lạ: vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ… nhìn ra thế giới.

Và chỉ để phát hiện: thế giới chính là tất cả những gì thân thuộc, thương mến nhất ngay ở trước mắt; khu vườn nhỏ cạnh cửa sổ nhà mình, cuộc sống hằng ngày êm đềm của cha mẹ, bạn bè, cô giáo, hàng xóm láng giềng kế bên và… thật thú vị, ở ngay trong trái tim của chính mình, với tất cả những rung động về những điều thường hằng của đời sống, đã khiến mình phải viết… ra giấy cho chính mình trước hết.

Cách viết và giọng kể của Nguyễn Ngọc Thuần đã cho người đọc cảm giác thật ấm áp dễ chịu, một cảm giác không dễ gì có trong cái thời buổi mà văn hóa đọc đang mất mùa, đang bị tàn phai, nhất là trong khu vực văn học viết cho thiếu nhi hôm nay.

TS Nghệ thuật học Nguyễn Thị Minh Thái


...khi một người thương yêu của ta ra đi, cũng giống như chúng ta cắt lìa từng khoảng trời trong trái tim mình. Đó là một khoảng trời rất rộng mà ta hít thở từng ngày.

Hình như người ta chỉ có thể khóc một cách trọn vẹn nhất vì sung sướng.

Nhiều lần tôi đã hỏi bố, tại sao người ta ko nhớ một bàn tay ai đó mà phải là khuôn mặt trước tiên. Bố nói với tôi vì trên đó có đôi mắt. Chúng ta ko thể nhìn ai đó mà nhìn vào đôi mắt họ. Một đôi mắt sẽ cho ta biết họ yêu mến điều gì, và quan trọng hơn nữa, họ đã hi sinh cho điều gì.

Mẹ tôi nói ngay mưa nỗi buồn bao giờ cũng nhiều hơn ngày nắng, nhất là những ngày mưa kéo dài.
Tôi vẫn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ ko có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ ko buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang ko...

Bố tôi vẫn thường nói khi nhìn theo bóng một người mà ta ko thể quên được, chúng ta sẽ thấy "nỗi nhớ của mình.


Đọc cuốn sách này vào một đêm ko ngủ được, tự nhiên thấy tỉnh ra rất nhiều. Thấy yêu đời hơn, yêu từng cái đẹp nhỏ bé của cuộc sống quanh mình hơn, và cũng thấy xót xa hơn. Xót xa cho tuổi thơ của mình...


Labels: ,


Tại sao phải là cái gì đó?
Wednesday, July 21, 2010 7:02 PM


Music ♫ : Big girl don't cry

Tại sao người này lại phải là cái gì đó của người kia. Điều đó thật ra đâu có quan trọng.

Chúng ta phải đặt tên người này là "A của tôi", người kia là "B của tôi"... để rồi khi họ ra đi thì lại phải than vãn câu "tôi mất A rồi" hay "tôi mất B rồi". Có thêm một ai đó, chỉ làm mang đến cho chúng ta thêm sầu muộn.

Con người cũng ko phải là đồ vật hay thứ gì có thể sở hữu được. Mặc dù có hình nhưng cũng như vô hình, đều như hư hao.

Đây chính là lí do vì sao tôi thích những mối quan hệ ko tên. Chỉ cần gọi "ê", chỉ cần nói chuyện, tán gẫu mà ko cần phải có ngôi thứ xưng hô. Tôi ko cần phải trở thành một cái gì đó của người khác, và bạn cũng ko phải trở thành một cái gì đó của tôi. Rất dễ chịu và ko có một chút gò bó nào!

I just hate
1:03 PM



Suddenly, the word "hate" appears in my mind.

I hate it when I was talking to my mum on the phone and there was a voice calling her, I know it was her lover. And she said she would call back but hell, she didn't. I hate it when my dad moved to a new house, when he had a holiday with his woman, when he talks and sms a lot. I hate it when my brother's small family laughing and talking, when he and his wife's family playing, having a trip together. I hate it when my sister spends her day with her mother, shoping, talking about her troubles.

Like I don't belong here anymore.

Everyone has their onwn family, their own happiness. I know it's too selfish but I hate it when they're happy or seem to be happy.

Sometimes I just need a person to eat dinner with. A person that can understand my silent, that I can tell him/her everthing I think I'd never tell, that when I'm with, I won't feel so alone anymore.

The only exception - Paramore
Monday, July 19, 2010 11:13 AM



When i was younger i saw
my daddy cry
and curse at the wind
he broke his own heart
and I watched
as he tried to reassemble it
and my momma swore
that she would
never let herself forget
and that was the day that I promised
I'd never sing of love
if it does not exist

But Darlin...
you are the only exception
you are the only exception
you are the only exception
you are the only exception

maybe i know somewhere
deep in my soul
that love never lasts
and we've got to find other ways
to make it alone
keep a straight face
and i've always lived like this, keeping a comfortable distance
and up until now i had sworn to myself that I'm content with loneliness
because none of it was ever worth the risk

well you are the only exception
you are the only exception
you are the only exception
you are the only exception

i've got a tight grip on reality
but i can't let go of what's in front of me here
i know you're leaving in the morning when you wake up leave me with some kind of proof it's not a dream

oh oh oh

you are the only exception
you are the only exception
you are the only exception
you are the only exception

and I'm on my way to believing
oh and I'm on my way to believing

Labels: ,


My sassy girl (2008) quotes
Thursday, July 15, 2010 5:20 PM



One of my favorite movies. And here's the great quotes! These quotes were translated by me, sorry for bad E anyway.

Jordan Roark: We have to stay alive, because we have to see how the story ends.
Chúng ta phải sống, bởi ta cần phải biết câu chuyện sẽ kết thúc ra sao.

Old Man: Destiny is the bridge you build to the one you love.
Định mệnh là cây cầu ta xây để đến với người ta yêu.




Jordan Roark: That's why human beings exist... to save each other from ourselves.
Đó là lí do khiến con người tồn tại... để cứu những người khác khỏi bản thân chúng ta.

Jordan Roark: And so I decided that you and I would do everything he and I had done. That way, it would be almost like he had never died. And the pain would stop.
Và thế là em quyết định chúng ta sẽ làm những gì mà em và anh ấy đã làm. Như vậy có vẻ như anh ấy chưa bao giờ chết. Và nỗi đau sẽ ko còn nữa.




Jordan Roark: I hope that I've healed during our year apart, and that I'm sitting with you while you read this. But if I'm not, it's not because I don't love you... Because I do. And it's not because I don't miss you, because I miss you already. It'll just mean that I'm not better. And the story isn't over yet.
Em mong rằng em có thể chữa lành vết thương trong một năm ta xa nhau, và em sẽ đứng cạnh anh khi anh đọc những dòng này. Nhưng nếu em ko thể, ko phải vì em ko yêu anh... mà bởi vì em yêu anh. Ko phải vì em ko nhớ anh, bởi vì em đã nhớ anh rồi. Nó chỉ có nghĩa là em chưa tốt hơn. Và câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

As for the question of destiny... all I know is that even when destiny really wants to accomplish something, it can't do it alone. You still have to go to that restaurant. You still have to show up. You still have to build a bridge... to the one you love.
Cho câu hỏi của định mệnh... tất cả những gì tôi biết là khi mà thậm chí định mệnh thực sự muốn hoàn thành một thứ, nó ko thể làm điều đó một mình. Bạn vẫn phải đến nhà hàng đó. Bạn vẫn phải thể hiện. Bạn vẫn phải xây một cây cầu... để đến với người mà bạn yêu.




Charlie Bellow: On the reasons to stop seeing her side we have: One, on going physical danger. Two, high likely-hood of a broken heart. Three, uh career sabotage. Four, she is clinically insane. Five, she seems to enjoy my pain. Six, fourteen piece matched set of Louis Vuitton emotional baggage. Seven, I haven't even kissed her yet, for God's sakes. Uh eight, she's ruining my life.
Những lí do chúng ta có để ko gặp cô ấy nữa: 1, nguy hiểm đến cơ thể. 2, nguy cơ đau khổ cao. 3, sư nghiệp bị đe doạ. 4, cô ta bị tâm thần. 5, cô ta có vẻ thích thú khi tôi đau khổ. 6, 14 chiếc túi LV cùng tông. 7, tôi thậm chí còn chưa hôn cô ta, vì chúa. uh 8, cô ta đang phá huỷ đời tôi
Leo: And the reasons to keep seeing her?
Và lí do để tiếp tục gặp cô ấy?
Charlie Bellow: I'm in love with her.
Tôi yêu cô ấy mất rồi.


Labels: , , ,