Không có cơ hội để nói.
Tuesday, August 17, 2010 9:36 PMĐôi khi cần một ai đó ăn tối cùng, rằng không cần nói chuyện hay nhìn vào mắt nhau, rằng chỉ cần gắp cho một cọng rau thôi, thì cũng thấy cảm động rồi.
Đôi khi mong muốn có ai đó sống xa mình, gọi điện hoặc nhắn tin nhắc mình dậy đúng giờ. Rằng người đó tình nguyện làm chiếc đồng hồ báo thức mà không chút phàn nàn.
Đôi khi cầu khẩn cuộc sống nên có một chút phép màu để cho sự việc logic hơn, rằng khi mình buồn thì tự nhiên sẽ có người xuất hiện, không hỏi han lí do, không cần phải biết nỗi buồn, chỉ cần vô tình khiến mình bật cười, và rồi có thể quên hết mọi thứ.
Đôi khi cũng chỉ cần ngồi bên cạnh nhau và im lặng.
Và khi đó, người ta có thể hiểu nhau, thấy được nỗi buồn trong ánh mắt, thấy được nỗi buồn trong hơi thở, đọc được suy nghĩ và hiểu được trái tim của người đó. Rằng lúc đấy, con người ta sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa. Rằng sẽ có được một khoảnh khắc an ủi, tuy ngắn ngủi nhưng cần thiết.
Rằng mình cô đơn, nhưng không hề cô độc.
Rằng ở đâu đó, có thể là xa xôi hay gần gũi, cũng sẽ có một người giống ta. Sẽ có một người không cần phải nghe cũng sẽ cảm được cái thứ tình sắt đá trong trái tim này. Rằng ở đâu đó có một người giống ta.