<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/platform.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar/4946701907732375184?origin\x3dhttp://gonnabeloved.blogspot.com', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script>


↓ Click to see page views

REMEMBER ME?


"Ở đâu đó giữa "chưa đủ" và "không có tí gì". Tớ vẫn luôn thèm được yêu. Dù chỉ một lần thôi. Tớ muốn biết được yêu đầy phần mình nó ra sao, đầy đến mức không thể chịu được nữa ấy. Chỉ một lần thôi. Nhưng họ chưa bao giờ cho tớ cái đó. Chưa bao giờ, dù chỉ một lần..."




By post:Hạnh phúc là gì?/ Waiting - Norah Jones/ Nhặt nhạnh./ Random/ Biển vắng - Trịnh Thanh Sơn/ Nhà mình/ Chán/ Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần/ Tại sao phải là cái gì đó?/ I just hate/

By Month: / March 2010 / July 2010 / August 2010
Suy nghĩ của tôi
Saturday, August 14, 2010 5:02 PM

Chỉ là những suy nghĩ...
cứ lởn vởn trong đầu,
bất chợt,
nhưng ào ạt.



1. Đôi khi chúng ta cần có ai đó nói với mình rằng họ cần ta trong cuộc đời này, rằng nếu một ngày ta biến mất, thì cuộc sống của họ vẫn đơn giản là tiếp tục nhưng sẽ không bao giờ như nó đã từng. Đôi khi chúng ta chỉ muốn mình được hiện hữu hơn một chút.

2. Làm sao những bài hát này có thể buồn bã đến vậy? Chúng thậm chí còn khiến ta xúc động hơn những lời ngọt ngào người ta thường nói, còn nhức nhối hơn bất cứ nỗi đau nào, và còn "thật" hơn cả chúng ta nữa.

3. Nếu bạn nghĩ rằng mình sắp khóc đến nơi... hãy ngước lên nhìn bầu trời kia, hoặc đơn giản chỉ hướng ánh nhìn vào một chiếc bóng đèn, dù rực rỡ hay heo hắt, thì những giọt nước mắt nặng trĩu kia có thể sẽ đọng lại ở đâu đó và ngừng rơi.

4. Tôi không muốn quay lưng nhìn lại một lần. Bởi tôi không dám thừa nhận rằng mình đã bỏ lỡ một thứ quá tốt đẹp mà trước đó chưa kịp nhận ra. Chỉ là tôi không muốn mình phải mang bất cứ niềm ân hận nào.

Labels: