<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/platform.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar/4946701907732375184?origin\x3dhttp://gonnabeloved.blogspot.com', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script>


↓ Click to see page views

REMEMBER ME?


"Ở đâu đó giữa "chưa đủ" và "không có tí gì". Tớ vẫn luôn thèm được yêu. Dù chỉ một lần thôi. Tớ muốn biết được yêu đầy phần mình nó ra sao, đầy đến mức không thể chịu được nữa ấy. Chỉ một lần thôi. Nhưng họ chưa bao giờ cho tớ cái đó. Chưa bao giờ, dù chỉ một lần..."




By post:Random/ Biển vắng - Trịnh Thanh Sơn/ Nhà mình/ Chán/ Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần/ Tại sao phải là cái gì đó?/ I just hate/ The only exception - Paramore/ My sassy girl (2008) quotes/ A Chance of Sunshine/

By Month: / March 2010 / July 2010 / August 2010
Nhặt nhạnh.
Saturday, August 7, 2010 1:56 PM



Và khi người ta hiểu ra rằng tình cảm với người kia sẽ chiếm một vị trí không hề ngờ tới trong cuộc đời mình, những nỗi sợ đầu tiên ập tới: sợ người kia sẽ bỏ đi vào buổi sáng khi thức dậy, rằng người ấy không gọi lại, sợ phải đơn giản tự thú nhận với mình rằng bắt đâu yêu là có nghĩa đã trở nên phụ thuộc, ngay cả đối với những kẻ cứng đầu nhất. (Em ở đâu? - Marc Levy)
Đây là đoạn mình ưng nhất trong cả cuốn sách. Ngôn từ đơn giản, dễ hiểu thôi nhưng vẽ nên rất rõ nỗi sợ mơ hồ của tất cả mọi người. Nỗi sợ tình yêu. Thật ra đâu có ai sợ yêu, vì người ta nói tình yêu là mật ngọt. Mà người ta sợ biết đâu có một ngày khi người yêu bỏ ta lại, khi tình còn mà người đã đi.

Nỗi sợ bị bỏ rơi là nỗi sợ ghê gớm nhất, là nỗi sợ cô đơn nhất.

Labels: , , ,